Kỹ thuật băng ép bất động sơ cứu rắn cắn

Post key: 82d8a5fc-64c2-54a4-b384-5b74b707cfbf
Slug: ky-thuat-bang-ep-bat-dong-so-cuu-ran-can
Excerpt: Kỹ thuật sơ cứu rắn độc cắn: Phân biệt mục tiêu băng ép (chỉ áp dụng khi nghi rắn gây độc thần kinh với ít/không tổn thương tại chỗ; không băng ép khi có rối loạn đông máu và hoại tử đáng kể). Thực hiện: trấn an, tháo trang sức vùng bị cắn, không rửa vết thương; hạn chế vận động chi và bất động ở tư thế cơ năng. Với tay: duỗi các ngón 2–5 (tạo góc ~90° với lòng bàn tay), cổ tay duỗi; ngón cái thẳng hàng với cẳng tay; băng thun bản ~10 cm quấn từ đầu chi đến khuỷu (cho phép 2 ngón tay đi qua, sờ được mạch xa) và cố định bằng nẹp (từ bàn ngón tay đến khuỷu, treo tay nẹp vải/dây treo ~90°). Với chân: bàn chân tạo góc ~90° với cẳng chân, đùi và cẳng chân duỗi thẳng; nếu gập gối tối đa ~15°; đặt chi dưới/ngang mức tim; băng thun quấn đến gối và cố định nẹp từ cổ chân đến bẹn. Vết cắn ở bụng: ưu tiên ép giữ tạo áp lực lên vùng bị cắn nhưng không hạn chế hô hấp (không cố định ngực), giữ bệnh nhân nằm yên. Vết cắn ở đầu cổ: không sơ cứu băng ép, chỉ giữ bệnh nhân nằm yên và chuyển cấp cứu. Những điều cần tránh: không cho đi lại/bất động kém, không dùng rượu, đồ uống cafein, aspirin hay thuốc huyết áp; không rạch vết thương/hút bằng miệng; không dùng thiết bị hút áp lực cao; không chườm lạnh/phẫu thuật/sốc điện; không garô động mạch; tránh điều trị dân gian, mẹo hoặc cố bắt/giết rắn.
Recognized tags: cap-cuu, thu-thuat, khan-cap, dieu-tri, danh-cho-sinh-vien

GIỚI THIỆU

Sơ cứu rắn độc cắn
Sơ cứu rắn độc cắn
CÁC BƯỚC SƠ CỨU BAN ĐẦU
  1. Băng ép: chỉ đặt băng ép khi nghi rắn gây độc tố thần kinh dẫn đến liệt và có ít hoặc không có tổn thương tại chỗ cắn. Không thực hiện băng ép khi rắn gây độc tố gây rối loạn đông cầm máu hoặc có hoại tử đáng kể tại chỗ cắn.
  2. Nẹp cố định và bất động ở tư thế cơ năng.
  3. Vận chuyển bệnh nhân nhanh chóng đến cơ sở y tế.

BĂNG ÉP CỐ ĐỊNH VỊ TRÍ BỊ CẮN
Nếu băng ép cố định được thực hiện đúng kỹ thuật, bệnh nhân sẽ cảm thấy dễ chịu và hạn chế được sự di chuyển của nọc độc đến tim khoảng 06 giờ.
  1. Trấn an người bệnh.
  2. Tháo bỏ trang sức tại vùng bị rắn cắn; không bắt buộc phải tháo bỏ quần áo.
  3. Không cần rửa vết thương.
  4. Hạn chế cử động ở tay chân bị rắn cắn.
  5. Cho bệnh nhân nằm nghỉ ngơi.
  6. Đặt tay chân bị cắn ở tư thế cơ năng trong khi tiến hành băng ép cố định.
    • Ở tay: các ngón tay duỗi thẳng; các ngón 2 –> 5 gấp tạo với lòng bàn tay một góc # 90 độ; cổ tay duỗi lên; tại cổ tay, xương bàn ngón tay 2 –> 5 tạo với cẳng tay một góc # 20 – 25 độ; ngón tay cái duỗi thẳng và thẳng hàng với cẳng tay.
    • Ở chân: bàn chân tạo với cẳng chân một góc # 90 độ; đùi và cẳng chân duỗi thẳng; nếu gập gối thì tối đa cho phép # 15 độ so với mặt đất.
    • Đặt chi bị cắn: đặt chi ở dưới hoặc ngang mức tim.
  7. Dùng băng thun đàn hồi bề rộng #10 cm, dài # vài mét; quấn từ phần đầu của tay hoặc chân và quấn đến gối nếu ở chân, hoặc đến khuỷu tay nếu ở tay. (Nếu không có băng thun, thay thế bằng quần áo hoặc tất hoặc các loại vải khác xé ra; đảm bảo độ chắc chắn, cho phép 2 ngón tay đi qua bên dưới và sờ được động mạch ở xa).
  8. Cố định lại bằng nẹp. (Có thể sử dụng bất kỳ vật cứng nào như miếng gỗ, cành cây, giấy báo cuộn, miếng lót, khung ba lô.. Với chân: nẹp từ cổ chân đến bẹn. Với tay: nẹp từ bàn ngón tay đến khuỷu tay; treo tay bằng nẹp vải hoặc dây treo một góc # 90 độ.)

VẾT CẮN Ổ BỤNG
  • Nếu có thể, ép giữ tạo áp lực lên khu vực bị cắn nhưng không làm hạn chế cử động của ngực (hô hấp).
  • Giữ cho bệnh nhân nằm yên.
VẾT CẮN Ở ĐẦU CỔ
  • Không sơ cứu bằng băng ép.
  • Giữ cho bệnh nhân nằm yên.

NHỮNG ĐIỀU CẦN TRÁNH
  1. Không cho bệnh nhân đi lại; co cơ có thể làm tăng hấp thu nọc độc, vì vậy cần bất động.
  2. Không dùng rượu, đồ uống có cafein và các thuốc như asprin hoặc thuốc huyết áp…
  3. Không rạch vết thương và không hút bằng miệng (nguy cơ tổn thương và nhiễm trùng).
  4. Không sử dụng thiết bị hút chuyên dụng có cơ chế hút áp lực cao vì có thể gây tổn thương tổ chức, tăng hấp thu nọc độc và hiệu quả hút độc kém ≤ 2%.
  5. Không chườm lạnh, không phẫu thuật và không sốc điện.
  6. Không garô động mạch (nguy cơ tắc mạch, thiếu máu cục bộ và hoại tử chi).
  7. Không điều trị bằng phương pháp dân giang, cổ truyền hoặc mẹo.
  8. Không cố bắt rắn hoặc giết rắn.